Mẹ là tất cả cuộc đời con

Bất chợt nhìn lại, ngoảnh đầu về phía sau thì có ngờ đâu tóc mẹ đã ngã màu sương, gương mặt của mẹ đã hằn đầy những vết dài năm tháng. Con cứ như quay lại những ngày xưa, khoảng ký ức vụng dại…con gục đầu khóc như đứa trẻ.

Mẹ là tất cả cuộc đời con

Dáng lưng còng…nặng quằn trong sương sớm
Gánh nắng trời…che chở cuộc đời con
Mẹ nặng mang…nỗi buồn theo nhịp bước
Ngóng phương xa…chờ đợi bóng con về

*****
Mẹ chăm lo…đàn con…trẻ thơ ngây
Những bữa cơm…rau cháo…lại sum vầy
Giọng trẻ thơ…nô đùa…ngôi nhà nhỏ
Rộn tiếng cười…niềm vui…mẹ trên môi

Rồi những ngày…con lỗi…mẹ rầy la
Thấy con khóc…lòng mẹ…như thắt lại
Không dỗ dành…để con…biết lầm lỗi
Mẹ quay lưng…đành lòng…giọt lệ rơi

Nhớ mỗi khi…con ốm…đau mệt mỏi
Sợ khó ăn…mẹ đút…từng muỗng cháo
Lo con mình…tỉnh giấc…trong đêm vắng
Mẹ nằm bên…thao thức…suốt canh thâu

Vẫn chăm lo…từng miếng…ăn giấc ngủ
Muốn cho con…được bằng…bạn bằng bè
Có đâu ngờ…mẹ tháng…năm dài dẫu
Tóc phai màu…mắt đầy…dấu chân chim

Rồi thời gian…con xa…vòng tay mẹ
Vẫn cháo rau…đếm từng…bữa qua ngày
Giờ chỉ mẹ…một mình…mâm cơm vắng
Nhớ tiếng cười…ánh mắt…buồn xa xăm

*****
Thương đời mẹ…thương một đời…tần tảo
Đôi chân nay…đã bước thấp…bước cao
Để chiều nay…ngồi trông…bên hiên vắng
Mắt nhạt nhoà…chờ mong…bước chân con!

Nguyễn Hà

Viết một bình luận