Tâm tình ta ngày trời trở gió

“Tháng mười về, mong manh hoài niệm cũ

Gió mùa thu ru tình trong giấc ngủ

Dậy đi thôi, thu qua không có đợi

Phố đang chờ, những bóng hình bơ vơ”

Tháng mười về rồi đó em ơi. Bầu trời tháng mười trong veo xanh ngát để lại trong mắt tôi là những chiều hoàng hôn âm u, lẽo đẽo theo tôi trên từng gót chân nặng trĩu.

Em có thấy không? Cái se lạnh của mùa thu Hà Nội rơi trên đôi vai hao gầy, cái nắng nhạt nhòa mỗi buổi sớm tinh mơ, đâu đó những cặp tình nhân tay trong tay trên con đường lộng gió, hay những hàng cây ven đường trút xuống lá vàng nặng trĩu sự lưu luyến của những ngày hạ đã qua.

Và nơi đó có cả bóng dáng của những mảnh hồn lạc lõng giữa thành phố đang lang thang tìm kiếm những nỗi nhớ xa xăm…

Trời trở gió, người trở lòng, em trở sự cô đơn. Mấy hạt nắng gần tắt, vài áng mây đỏ rực phía chân trời, bóng hình em đứng lặng trong chiều tà mặc cho làn tóc rối tung bay trước gió chẳng thể ngừng lại.

Hôm nay em quên đem áo khoác, đứng đón thu về, nhưng rồi run lập cập dưới những màn mưa ngập ngừng gõ nhịp trên bờ vai,… ấy vậy mà có lỡ buông lời nào than thở vì cái sầu cái lạnh của tiết trời ngày thu đâu. Em nghiện trời lạnh, phải không?

Tôi thấy bóng dáng em cô đơn trước gió, thấy hai bàn tay lặng lẽ ôm lấy thân hình nhỏ bé đến đáng thương.

Tôi cứ bảo em sao không kiếm tìm một ai đó sánh vai, em nhìn tôi, mỉm cười nhưng rồi yên lặng. Chắc là em sợ, sợ mở lòng với ai kia, sợ dành trọn tình cảm cho một ai khác.

Hay là em sợ mình tổn thương? Tôi chẳng rõ, chỉ biết em thích tự do. Em thích cơn gió lạnh luồn qua từng lớp áo, thích mái tóc bay bay chẳng chịu ngừng, thích ngồi trên xe mà đi đến những nơi chẳng ai biết, kể cả tôi.

Chiếc email đã lâu không dùng tới, bỗng có tiếng ting ting báo tin nhắn mới. Tôi chẳng cần nghĩ cũng biết là em, vì ngoài em ra, đâu có ai biết sự tồn tại của nó.

Tôi chỉ thắc mắc sao em chẳng chịu nhắn tin hay gọi điện, mà lại dùng vài dòng tin nhắn qua email đó để hỏi thăm,đại loại là, “chúng ta ở chung một thành phố, nhưng chẳng rõ nơi đó có mưa không, em chỉ muốn biết người có ổn?”

Em ơi, mấy hôm nay trời mưa rả rích, làm tôi bỗng nhớ những điều gì lạ lẫm. Giấc mơ đi hoang chốn về nơi vô tận, bỏ lại nỗi niềm vọng vào lòng phố những nốt trầm thầm lặng.

Hoàng hôn có thể không buông nhưng chiều thì vẫn rực ánh tím. Tâm tư khô cằn một ngày cuối thu cho tôi mơ lại về những chặng đường bình lặng, những hồn thơ bắt đầu gợi mở, tim lại biết mong một buổi hẹn hò, nụ cười ngày nào bỗng trở nên thân quen đến lạ…Thân thương quá!

Em thì sao? Tôi thực tò mò quá. Tâm tư của em đang dừng chân nơi nào? Ở trong trái tim của người cũ, hay chỉ là trong mảnh ký ức vỡ vụn đã qua. Tôi biết, em vốn chẳng muốn cô đơn.

Nhưng em chọn độc hành trên những con phố quen thuộc, vì em tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Tôi tin rằng em rồi cũng sẽ thấy thế thôi! Em còn đợi một tiếng phàn nàn, nhưng không thấy.

Tất cả mọi thứ hiển hiện ngoài kia là những luồng gió lạnh hanh hao gầy guộc cố vươn mình qua mọi con ngách ngõ phố, để rồi hàng cây tán lá nơi phố rung rinh theo từng nhịp, dẫu vẫn rộn ràng nhưng hằn in sự mỏi mệt.

Không biết liệu chúng có biết buồn không? Hay chúng vẫn biết rằng ngoài kia vẫn có những con người dành ra một khoảng lặng hoặc chút tâm tư để cảm nhận và tận hưởng về chúng!…

Vài bữa nữa thu qua, phố lại đón đông về vắng một bóng người mơ, sẽ chẳng còn thấy hai bóng hình ngồi lại với nhau nơi quán nhỏ. Vì chúng ta có còn gì đâu, là một cái với tay cũng không đủ để chạm lại những yêu thương ngày nào.

Năm tháng dẫu vẫn trôi, ta cũng chẳng lỡ quên đi, vẫn còn vương vấn những hoài niệm nhẹ nhàng, êm dịu rồi cất giấu sâu tận đáy tâm hồn. Và có lẽ, chỉ cần vài mùa thu nữa thôi! Ta chắc sẽ quên…

Mùa thu rồi năm nào cũng tới, nhưng ta phải chờ đợi biết bao lâu để gặp lại những tháng ngày thời tiết dịu êm đến nức lòng kẻ tình si.

Lúc đó chắc em cũng chẳng còn nhắc tới những câu chuyện đã cũ, chắc tôi, hay em, hay bất kì ai khác cũng đang vui với cuộc sống của mình.

Và mai đây, với một người xa lạ nào đó, ta sẽ giữ bí mật về tình trăng tròn mười tám, hoặc cũng có thể là kể cho nhau nghe như một câu chuyện tình buồn trong quá khứ không còn chút dư vị nào ngày xưa…

Em ơi, tôi chẳng biết sau này em có còn ở lại, hay đợi đến khi cái lạnh e ấp gõ cửa lại chính là mùa Hà Nội mất em? Hẳn khi đó lá vàng vẫn rơi, dòng người vẫn tấp nập, chỉ là thiếu bóng dáng của một cô gái trẻ đầy mộng mơ.

Hẳn khi đó, nắng vẫn rơi trên những con đường cũ, mây vẫn trôi lang thang vô định, phố vắng vẫn chìm đắm trong cái lạnh hanh hao.

Vòm trời thênh thang chiều nay không còn đủ chỗ cho những nỗi buồn bé nhỏ. Thu vẫn đều đặn rơi vãi trên trang bút tháng mười của đôi ta.

Rồi sau một cuộc chia ly chắc ta sẽ biết trân trọng hơn những điều sắp đến. Bởi vì một lúc nào đó, một thời điểm nào đó, những hoài niệm hay ký ức sẽ mãi mãi ra đi.

Chỉ là hôm nay, tôi thấy em vui vẻ đến lạ. Ngoài trời giông bão kéo về, còn em lội gió lội mưa tới góc quán quen thuộc, cùng bản nhạc ballad nhẹ nhàng và một chút vị đắng của cafe cho một chiều thu yên ả.

Thế là hết một ngày mưa, hết một cuộc tình đã cũ, và bắt đầu cho hành trình những tháng ngày cô đơn!

Phạm Thu Trang

Viết một bình luận